"Cướp bóc là một môn nghệ thuật của hiệu suất và lợi nhuận."
Lâm Nhàn điên cuồng tự thêm đất diễn cho mình: "Phải lấy những thứ nhỏ gọn, giá trị cao, không có đặc điểm nhận dạng rõ ràng..."
"Hình như... cũng có lý nhỉ?"
Tên cướp lùn gật gù lắng nghe, tay vẫn thoăn thoắt vơ vét không ngừng.
"Tốt lắm."
Lâm Nhàn hài lòng quay người lại, an ủi cô nhân viên đang run lẩy bẩy: "Xin lỗi nhé, làm cô sợ rồi, chúng tôi sẽ xong nhanh thôi."
Tên cướp cao to nhìn mà ngớ người, cảm thấy thằng chả Lâm Nhàn này đúng là có bệnh.
Ngược lại, Lâm Nhàn lại rất tận hưởng vai diễn này, diễn say sưa ngon lành, vô cùng đắc ý với màn tự biên tự diễn của mình.
Cái giọng điệu dạy đời này, mị còn tưởng giáo viên chủ nhiệm tới cơ đấy!
Đoạn này mà bị cắt là tôi người đầu tiên phản đối đấy! Hai tên cướp cả đời này chắc chưa từng gặp thằng đồng nghiệp nào ảo ma thế này.
……………………
Phía bên kia.
Tại con phố ngay sát vách cửa hàng nơi Lâm Nhàn đang đứng.
Đạo diễn Trần lại liếc đồng hồ: "Lâm Nhàn vẫn chưa đến à? Gọi cho cậu ta lần nữa xem!"
"Đạo diễn, em vừa gọi rồi nhưng không ai bắt máy, cái người này đúng là chả có tí khái niệm thời gian nào cả."
Cậu trợ lý ôm một cục tức: "Chúng ta dầm mưa nửa tiếng rồi, tên đó chắc chắn chê mưa nên bùng rồi."
"Không đâu, cậu ấy vừa bảo đang đến mà, cậu vào xem livestream của cậu ta xem tình hình thế nào."
Đạo diễn Trần nhớ ra Lâm Nhàn lúc nào cũng bật livestream, liền bảo trợ lý xem thử hắn đang ở đâu.
Cậu trợ lý vừa bấm vào xem liền ngớ người: "Đạo diễn, hình như anh ta bắt đầu cướp rồi?"
"Làm gì có ai đâu?"
Đạo diễn Trần ngó vào trong tiệm, bên trong trống trơn chẳng có mống nào.
"Thế cậu ta đang cướp ở đâu?"
Cậu trợ lý đưa màn hình điện thoại ra trước mặt đạo diễn Trần.
"Cái... mẹ kiếp, đây đâu phải tiệm Trâu Đại Phúc! Thằng đần Lâm Nhàn này xông xừ vào hiện trường cướp thật rồi!"
Sắc mặt đạo diễn Trần chuyển từ nghi ngờ sang kinh ngạc, rồi tái mét, đứng mắng ầm lên ngay tại chỗ.
"Hả? Thế giờ tính sao ạ?"
Cậu trợ lý nhìn chằm chằm vào livestream, Lâm Nhàn vẫn đang say sưa diễn xuất, có vẻ cực kỳ tận hưởng cái vai diễn biến thái này.
"Đi đi đi, nghỉ quay! Trước tiên đi tìm con gái cậu ta xem Thần Thần đang ở đâu đã, đồng thời liên hệ với tổ chương trình bên đó..."
Đạo diễn Trần nhanh chóng bình tĩnh lại, lập tức hô hào thu dọn đồ đạc để đi tìm Thần Thần, hy vọng có thể liên lạc được với Lâm Nhàn.
"Em có số điện thoại của anh quay phim đi theo cậu ta, em gọi ngay đây."
Cậu trợ lý vội vàng rút điện thoại ra gọi cho anh quay phim.
Trong một căn phòng của đoàn làm phim.
"Alo? Cái gì cơ? Thầy Lâm Nhàn chưa đến trường quay á?"
Anh quay phim bắt máy, giọng điệu từ thoải mái chuyển sang ngỡ ngàng.
Thần Thần vểnh tai lên, quả táo đang gặm dở cũng bỏ xuống, lon ton ghé sát lại dóng tai nghe ngóng.
"Đạo diễn Trần hỏi anh Lâm đi đâu rồi? Hai tên cướp trên livestream là ai thế?"
Anh quay phim bật loa ngoài, quay đầu sang nhìn Thần Thần.
"Bác Trần ơi, bố cháu... bố cháu bảo là đi đóng phim mà!"
Tim Thần Thần "thịch" một cái: "Hai người trên livestream... không phải là diễn viên do các bác sắp xếp ạ?"
"Bác đợi cả buổi trời mà không thấy bố cháu đâu, cảnh quay cũng chưa bắt đầu. Bố cháu... có lẽ đã xông nhầm vào hiện trường một vụ cướp thật rồi!"
Đạo diễn Trần cũng không giấu giếm, vừa đi vừa dặn dò: "Cháu tuyệt đối đừng chạy lung tung nhé, bác về ngay đây.""Hả?"
Thần Thần há hốc mồm, ngây người nhìn màn hình livestream.
Vãi nồi?! Cốt truyện quay xe khét lẹt! Livestream giải trí chớp mắt biến thành chương trình pháp luật luôn?!
Tình hình gì đây? Anh chàng buông xuôi lạc đường à? Tôi thấy ổng ngó nghiêng bên đường mấy cái rồi mới lao vào cướp mà.
Anh chàng buông xuôi: Tưởng đang diễn kịch ở tầng năm, ai dè thực chiến ngay tầng một?
Bàn tay nhỏ nhắn cầm điện thoại của Thần Thần hơi run rẩy. Cô bé vội hít sâu một hơi để giữ bình tĩnh.
"Thế... thế giờ phải làm sao ạ?"
Giọng Thần Thần hơi run, nhưng đầu óc vẫn còn khá tỉnh táo.
"Cháu mau liên lạc với bố, bảo cậu ấy kiếm cớ chạy ra ngoài đi, bác sẽ báo cảnh sát ngay. Cháu có biết vị trí cụ thể của bố ở đâu không?"
Đạo diễn Trần định báo cảnh sát, ngặt nỗi lại không biết Lâm Nhàn đang ở đâu.
Thần Thần cúi đầu nhìn chiếc điện thoại trong tay, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó cả lại.
"Bố cháu... bố cháu có mang điện thoại đâu! Điện thoại đang ở chỗ cháu để xem livestream đây này..."
Thần Thần hối hận xanh cả ruột. Ban đầu cô bé cứ nghĩ bố đi đóng phim thì làm gì rảnh mà xem điện thoại.
Biết thế đã nhét luôn điện thoại vào túi quần bố, rồi buộc thắt nút lại cho chắc!
"Được rồi! Bác báo cảnh sát trước đây! Cháu cứ canh chừng livestream đi, có gì bất thường thì liên lạc ngay cho bác!"
Đạo diễn Trần dứt khoát cúp máy.
Nghe tiếng tút tút báo bận, Thần Thần siết chặt điện thoại, mắt dán chặt vào màn hình.
Nhìn Lâm Nhàn trùm mũ len đen kín đầu, vẫn đang say sưa "chỉ đạo nghiệp vụ", cô bé vừa lo lắng lại vừa cạn lời.
Toang thật rồi, anh chàng buông xuôi không mang điện thoại, thế này thì mù tịt tình hình bên ngoài luôn.
Chơi thật luôn à! Đúng là người đầu tiên livestream đi cướp. Cảnh sát mau xuất phát đi thôi, tiệm trang sức quanh khu đó chắc không nhiều đâu.
...]
Sau lời xác nhận của Đạo diễn Trần, độ hot của phòng livestream lập tức bùng nổ, lượng người xem tăng vọt gấp ba lần.
Trong tiệm trang sức.
Tên cướp lùn nhanh thoăn thoắt vơ vét mấy món trang sức vàng cuối cùng vào ba lô, toe toét miệng kéo khóa lại.
"Rút thôi!"
Hai tên cướp nhìn nhau, cảm thấy vơ vét thế là đủ rồi, chuẩn bị chuồn lẹ.
Hai tên đứng tựa lưng vào nhau, một tên nhìn ra ngoài cửa, một tên canh chừng bên trong.
"Tất cả ngoan ngoãn đứng im cho tao, đứa nào dám nhúc nhích tao tiễn đi chầu diêm vương trước!"
Lâm Nhàn hùa theo đe dọa một câu, cũng từ từ lùi về phía cửa.
Nhìn đám nhân viên đang sợ đến mức câm như hến, đừng nói là báo cảnh sát, ngay cả nhúc nhích một chút cũng chẳng ai dám.
Chẳng có người làm thuê nào dại dột đi mạo hiểm tính mạng để bảo vệ tiệm trang sức của ông chủ cả, giữ mạng vẫn là quan trọng nhất.
Nhưng Lâm Nhàn lại thấy sai sai, sao không có ai lao lên cản thế này?
Tầm này đáng lẽ phải có một nhân viên dũng cảm nhảy ra ngăn cản, câu giờ một chút, sau đó nam chính mới xuất hiện hoành tráng chứ!
"Quái lạ thật."
Lâm Nhàn tuy không có kịch bản lời thoại cụ thể, nhưng diễn biến cốt truyện đại khái thì hắn vẫn nắm được.
Chẳng lẽ do diễn xuất của mình đỉnh quá, kín kẽ không một sơ hở, nên nhân viên không tìm được cơ hội ra tay sao?Nghĩ đến đây, Lâm Nhàn cảm thấy mình cần phải đẩy nhanh cốt truyện một chút.
"Khoan đã!"
Khi chỉ còn cách cửa vài bước chân, Lâm Nhàn chợt dừng lại.
Hai tên cướp bị tiếng hét của hắn làm cho giật nảy mình, suýt thì vấp ngã, ngơ ngác quay đầu lại nhìn.
"Đừng vội chạy, lại đây, để tao cướp sắc cái đã, he he he~"
Lâm Nhàn hắng giọng, đột nhiên cười phá lên đầy quái gở, trông vô cùng biến thái.
Vừa nói, hắn vừa bước về phía cô nhân viên.
Cô nhân viên sợ đến mức mặt cắt không còn hột máu, co rúm người lùi lại phía sau.
Tên cướp cao suýt thì nghẹn thở, vội hạ giọng: "Đại ca! Anh ruột của em ơi! Giờ là lúc nào rồi, cớm sắp tới nơi rồi đấy!"
Tên cướp lùn thì sốc nặng: Vãi cả đái! Thằng cha này là cái thể loại tội phạm liều mạng nào thế?
Đến nước này rồi mà vẫn còn tâm trí nghĩ đến chuyện đó à?
Não úng nước rồi sao?
Hai tên cướp thật nhìn mà há hốc mồm, da đầu tê rần.
[Tình hình nguy hiểm thật đấy, nhưng tôi vẫn không nhịn được cười thì phải làm sao đây? Công đức -1 -1 -1
Đại ca ơi, tôi xin anh đừng tự thêm đất diễn nữa được không, anh nhìn mấy nhân viên kia kìa, người ta sợ anh thật đấy.
Tôi cược năm hào, anh chàng buông xuôi sẽ lừa được hai tên cướp thật đi tự thú cho xem.
Khán giả xem livestream còn căng thẳng hơn cả anh chàng buông xuôi, đó là cướp thật đấy, chứ có phải chuyện đùa đâu!



